Hắc ám chi các

…So với việc tới một nơi xa lạ, tranh đoạt một mảnh trời riêng cho mình, chẳng bằng trở lại nơi mình đã quen thuộc, đoạt lại những thứ vốn nên thuộc về mình…

10 năm yêu anh nhất | Chap 67

Share lên Pinterest mọi người nhé!




Share lên Pinterest mọi người nhé!
Đăng ký
Thông báo
guest
29 Comments
Được quan tâm nhất
Mới nhất Cũ nhất
Inline Feedbacks
View all comments
just nobody

Giữa đêm im hơi lặng tiếng gắng nhịn tiếng nức nở thốt ra khiến người nhà để ý, nhưng ngược lại, khi nén được tiếng nức thì thật sự tưởng như tắt thở….thực sự, không thể thở được…nước mắt thì cứ dàn dụa không biết làm sao để ngăn….mắt thì rát, sưng húp lên rồi nhưng vẫn không thể ngừng khóc….đặc biệt là khi nhìn vào bức hình NTD quay về với cái valy ở bên cạnh nhưng lại trống vắng đi bóng dáng của ai đó….một ai đó đã ra đi, mãi mãi cũng chẳng thể quay trở về….

nghi

thật sự là không cầm được nước mắt khi đọc tới đoạn Tử Du nói em ấy đi rồi là nước mắt nước mũi cứ tùm lùm. Một câu chuyện buồn thật sự. Cảm ơn nhóm dịch ạ *cúi đầu*

Mika

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý để không phải khóc…. nhưng đến khi đọc được dòng chữ “em ấy đi rồi” nước mắt lại không nghe theo lý trí mà chảy xuống…..

Sad

Team sủng thụ không thích điều này :((( , e đg đọc lúc 00:09′ mà mắt cứ ướt , tuym nhói đau , bụng xéo lại 🙁

Hủ Nữ

Không chịu đc nữa rồi nước mắt rơi nhìu lắm nhất là khi nghe câu “Trị Thư…. Em ấy đi rồi.” Chịu hết nổi rồi huhu

Phương

Nếu như tưởng văn húc quan tâm đến cảm nhận của tri thư ngay từ đầu có lẽ truyện đã khác

.muderly.

“em ấy…đi rồi” nghe câu này làm con tim tôi nhói và đau lòg quá:(((( thật sự tôi chả muốn kết cục như vậy:((((((( nhưg đời vẫn cứ thế:(( không thể thay đổi được số mệnh:(((((

Trang

Càng đọc càng đau lòng

Oanh

Nhớ mấy chap đầu có bạn nói Công hộc máu chết :))

buồnnnnnnnn

chương này buồn quá :'(((((((

error: No copy! Please!