Toàn là quảng cáo:

đừng click vào nhé.

Hoặc click để ủng hộ bọn mình ^^

Cảm ơn mn!

Hắc ám chi các

…So với việc tới một nơi xa lạ, tranh đoạt một mảnh trời riêng cho mình, chẳng bằng trở lại nơi mình đã quen thuộc, đoạt lại những thứ vốn nên thuộc về mình…

Cung điện Bardo | Chap 12

Share lên Pinterest mọi người nhé!

Ẹc mọi người, câu ‘Sau này Hoành tha lỗi cho Hoàng thượng, 3 người sống bên nhau hạnh phúc, happy ending ~~~’ ở chap trước của mình là đang tự sướng thôi, chứ bản Hàn vẫn đang ongoing nên chẳng biết kết thế nào đâu nhé









Ở chap trước có một cmt như thế này: “Không biết các bạn thấy thế nào chứ chỉ vì con cầm sợi tóc mà nắm cổ con lên là đm khốn nạn :)) kể cả nó có cố ý giựt thật thì cũng ko đc làm thế chứ, má đm đọc đoạn cuối tức thế, kiểu này chắc bảo vì thụ mà bỏ con chắc ông bỏ luôn 🙂 ngứa mắt thật sự mà”, thì mình muốn phản biện một chút.

Đúng là  nếu ở thế giới thực tại và bình thường, đối xử với con cái như thế này thì không yêu thương được, nhưng bối cảnh đây là gia đình đế vương phong kiến, anh em giết nhau đoạt vị không phải chuyện lạ, cha con cũng vậy, không có thứ là nhân đạo hay tình cảm gia đình ở đây, huống chi ngay từ chap mở đầu và các tiền kiếp của anh Hoàng, anh đều là người vô tình tàn nhẫn, giết người như ngóe, ngoài Hoành ra anh chẳng để bất cứ thứ gì vào mắt cả nên việc anh đối xử với thái tử (chắc chắn anh chẳng có tí tình cảm nào với mẹ của thằng bé) như người lạ là bình thường. Và sợi tóc theo ý hiểu của bạn trong bộ truyện này nó cũng không đơn giản là sợi tóc. Cuối cùng là cái giả thuyết của bạn ‘nếu Hoành bảo hoàng thượng bỏ con thì hoàng thượng cũng bỏ, theo mình thì hoàn toàn đúng đấy, thậm chí nếu hoành bảo giết luôn thì có lẽ anh ấy cũng chẳng tiếc gì đâu, nhưng hoành không phải loại người như vậy. Thấy thằng bé bị đối xử thế ai cũng thương nhưng cũng phải có lý trí chứ nhỉ?!

Tiếp theo là câu trả lời nội tần nói như vậy của thái tử ở chap trước, mình nghĩ ở đây thằng nhóc hoàn toàn nói theo sự thật chứ không phải nói dối hay muốn đổ tội lên đầu của Hoành đâu, nó  hoàn toàn ngây thơ, có lẽ ban đầu đúng là bị bà Hoa phi xúi làm khó Hoành thật, nhưng khi đến gặp thì nghe nói ‘đây là đồ của hoàng thượng, hoàng thượng muốn nó…’ nên thằng nhóc mới nảy ra ý định mang nó đến cho hoàng thượng thôi.

Còn ở chap này, có lẽ hoàng thượng đang lươn lẹo vì muốn chiếm đoạt toàn bộ cơ thể Hoành, thường các chi tiết nữ chính muốn chết mà không có quyền chết vì cơ thể đã thuộc về nam chính rất thường thấy trong ngôn tình không biết ở đây thì sao^^

Spoils chap sau:

‘Như Tai chẳng hạn.
Mỗi lần lưỡi ta chạm vào tai ngươi, ngươi đều nổi hết da gà lên.
Hay môi cũng được.
Ta chưa bao giờ gặp qua một người nam nhân nào có đôi môi như ngươi.
Mắt cũng được.
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt của ngươi đều khiến ta như si như say vậy.
Thật muốn móc nó ra đặt trên đĩa.
Để đôi mắt này chỉ nhìn mỗi mình ta mà thôi.
Vốn ta cũng cảm thấy mình không phải là người bình thường
Nhưng gần đây ta càng cảm thấy mình phát điên rồi.’

Share lên Pinterest mọi người nhé!
Đăng ký
Thông báo
guest
73 Comments
Được quan tâm nhất
Mới nhất Cũ nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Tr Bích Nụ

Điểm cộng của truyện với mình là kiếp này thụ đã cố gắng mạnh mẽ hơn trước, kiểu hiểu lời của bản than mình đối với hoàng thượng có giá trị mà dụng để bảo vệ mọi người. Với nhiều truyện trọng sinh khác mình đọc, đa số không thể hiện được điều này.

Nenemeko

Tui đề cử ông Hoành cho đôi lông mày:))))

Last edited 3 months ago by Nenemeko
Thanh Trúc

Đọc cái đoạn ad spoils mà em muốn xỉu ngang xỉu dọc , đòi móc mắt Hoành ra nữa chứ
Cảm ơn vì đã dịch truyện ạ :33 ❤

nomaye

riêng tui thì ước thụ mạnh mẽ hơn, cho đám người khá sợ không ai dám làm càn hại thụ nữa thì thượng biết đâu sẽ bớt giết người vì mình 1 ích, cứ chỉ biết cầu xin thế thì cũng đâu phải cách giải quyết
Nhưng mà thế thì bộ truyện chắc không có nét đặc trưng u ám cái riêng của nó như bây giờ nữa

Nguyệttt

“Vốn ta cảm thấy mình không phải người bình thường, nhưng gần đây ta càng cảm thấy mình như phát điên rồi”
Chời ơi, nghe nó hay gì đâu. Mong chap sau ghê T.T

ếch cuteee

đọc xong thì mới công nhận bị u mê cái nét vẽ này í , kiểu ngầu chó với lại có gì đó đẹp đến mê hoặc nữa . Ko biết có ai bị như mị ko , yêu nét vẽ này cực

ngocanh

ad vất vả rồi

Kiki

Không phải gần đây anh mới phát điên đâu, anh điên xưa nay rồi mà

Con Mèo Mập

Đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu… Nhưng mà anh Hoàng không phải người thường XD

Dịch Phu Nhân

thanks nhóm dịch

error: No copy! Please!
Các bạn đọc truyện gắng để lại bình luận để ủng hộ tinh thần nhóm nhé T.T
+
Đăng ký nhận thông báo mới!    Ok No thanks